Spicery Bàn về quá trình tiến hành công việc

Spicery Bàn về quá trình tiến hành công việc
Năm 1978, De Vore cho xuất bản cuốn sách “Sự ngon miệng của con người” (The Appetites of Man) đã gây sự tranh luận lý thú: con người ăn bằng gì? Đương nhiên con người phải ăn bằng mồm. Nhiều người cho rằng: con người còn ăn bằng mắt. Ông Pauli thì bảo: con người không chỉ ăn bằng mồm mà còn ăn bằng lưỡi và mũi nữa. Lý sự của ông được nhiều người tán đồng bởi lẽ ông là một chuyên gia về gia vị món ăn.
Ông Pauli đã nhiều năm nghiên cứu về gia vị, cách sử dụng gia vị để tăng thêm sự đậm đà của món ăn và hợp với khẩu vị của người ăn. Ông đã từng lập kế hoạch và tiến hành xây dựng cửa hàng chuyên bán gia vị. Trong quá trình kinh doanh, ông thường xuyên kiểm tra, đối chiếu, điều tra, khảo sát và tiến hành đánh giá các loại gia vị và hương vị phù hợp với khẩu vị của từng dân tộc, từng vùng, lứa tuổi, và theo mùa… Pauli đã tiến hành nhiều đợt thăm dò ý kiến khách hàng và lắng nghe những lời khuyên của các chuyên gia.
Cửa hàng bán gia vị của ông không chỉ phong phú về các loại gia vị, mà còn có chỉ dẫn cụ thể về cách sử dụng gia vị. Với sự nhiệt tình, say sưa, đầy khát vọng đối với việc sáng tạo và pha chế các loại gia vị, ông luôn được mọi người yêu mến và kính trọng. Mọi người đã gọi ông bằng cái tên trìu mến: “Ông Spicery”.
Người thì hiểu là: “Ông gia vị”; Người thì cho là: “Ông Cửa hàng bán đồ gia vị”; Nhưng cũng có người cho đó là “biệt danh” với ý nghĩa thán phục ông đã làm việc nghiêm túc và chuẩn mực trong quá trình triển khai công việc của mình. Những người này cho rằng “Spicery” là những chữ đầu của một chuỗi công việc mà ai muốn thành công cũng phải thực hiện:
Học hỏi, nghiên cứu (Study)
Kế hoạch làm việc (Planning)
Triển khai thực hiện (Implementation)
Kiểm tra công việc (Control)
Đánh giá công việc (Evaluation)
Lời khuyên của mọi người (Recommendation)
Khát vọng với công việc (Yearning)
Quả là họ có lý.
Khách sạn Phương Nam
11 Lê Thánh Tông, Thành phố Hạ Long, Tỉnh Quảng Ninh
Điện thoại: 827242 – Fax: 828687
Kính chào quý khách
Khách sạn Phương Nam toạ lạc bên bờ vịnh Hạ Long xinh đẹp, cách bến phà Bãi Cháy về phía Hồng Gai chừng 100m (đối diện bến xe ô tô, bến đò khách Hồng Gai) rất thuận tiện cho Quý khách nghỉ ngơi, đi lại làm việc với các cơ quan xí nghiệp trên địa bàn Thành phố Hạ Long, thăm quan du lịch nội thành và Vịnh Hạ Long – Một di sản thiên nhiên nổi tiếng thế giới.
Khách sạn có phòng ngủ đủ tiện nghi, chất lượng cao, thoáng đẹp, giá cả phải chăng, phù hợp với mọi đối tượng, có phòng ăn với các món Âu, Á, đặc sản, bình dân, có phòng họp đủ chỗ phục vụ hội nghị lớn, nhỏ, có sân để xe an toàn, có xe ô tô du lịch 4-12 chỗ ngồi, có tàu thuyền đưa đón khách đi tham quan du lịch Vịnh Hạ Long và các địa danh trong và ngoài tỉnh.
Khách sạn có phòng dành cho các doanh nghiệp, Nhà nước, tư nhân, cơ quan hành chính sự nghiệp thuê làm văn phòng đại diện rất thuận tiện cho việc giao dịch công tác.
Khách sạn có đội ngũ cán bộ, nhân viên quản lý, phục vụ nhiệt tình chu đáo luôn lấy chữ Tín làm trọng.
Chúng tôi kính mời quý khách hãy đến với khách sạn Phương Nam
Rất hân hạnh được phục vụ quý khách.
Khách sạn Phương Nam
Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Nhạc phim – mối lương duyên của nhạc sĩ Phú Quang

Nhạc sĩ Phú Quang, tác giả bài hát “Em ơi Hà Nội phố” được coi là người viết nhạc phim nhất. Tính đến nay, anh đã viết nhạc cho gần một trăm bộ phim. Hơn thế nữa, anh có thể sáng tác cho nhiều loại phim khác nhau, từ những phim đoạt giải thưởng Quốc tế đến những phim phục vụ cho nhu cầu thị trường giải trí. Anh nhận được rất nhiều thư của khán giả mến mộ. Có một khán giả đã hỏi anh rằng: “Anh đã đến với âm nhạc như thế nào và từ bao giờ? Anh đến với nhạc phim từ khi nào? Để viết được nhạc phim anh có học ở đâu không? “Phú Quang đã trả lời: “Tôi đến với âm nhạc qua sự dìu dắt của anh trai tôi khi tôi 7 tuổi. Lần đầu tiên tôi viết nhạc cho phim Bao giờ cho đến tháng mười (năm 1984). Tôi học cách viết nhạc cho phim qua những bộ phim nước ngoài mà tôi say mê từ còn bé. Câu hỏi của bạn dài, nhưng thôi thì đại khái như “rắn là một loài bò… sát”… Câu trả lời của Phú Quang đơn giản và khiêm tốn, coi sự thành đạt của mình tự nhiên như “rắn là loài bò sát” nhưng đâu phải thế. Phú Quang đã phải trải qua thời gian hơn 30 năm lao động mới đạt được thành quả trong nghệ thuật âm nhạc như vậy. Được đào tạo cơ bản và mặc dù phải thuyên chuyển công tác nhiều nơi từ Nhà hát Giao hưởng Hợp xướng – Nhạc vũ kịch Việt Nam, Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam, cho đến nhà hát Giao hưởng Thành phố Hồ Chí Minh, Phú Quang vẫn dành hết tâm lực cho một công việc: sáng tác nhạc. Anh đã sáng tác nhiều ca khúc, nổi bật là các bài hát Em ơi Hà Nội phố, Đâu phải bởi mùa thu, Nỗi nhớ mùa đông, Trong miền ký ức… Những bài hát của anh có giai điệu đẹp, trữ tình, có sức lắng đọng trong tâm hồn người nghe. Ai đó mỗi khi thấy lòng mình man mác buồn lại khe khẽ cất lên câu hát: “Con đường vắng rì rầm cơn mưa nhỏ, ai đón chờ ai tóc xõa vai mềm”. Phú Quang được giới trẻ ưa thích. Anh đã nhiều lần tổ chức các đêm nhạc tác giả, và dẫn các đoàn nghệ sĩ đi biểu diễn tại các cộng đồng người Việt ở nhiều nước. Anh đã được nhiều giải thưởng về sáng tác của Bộ Văn hóa – Thông tin và Hội nhạc sĩ Việt Nam. Ngoài nhạc cho phim, anh cũng viết nhiều nhạc cho sân khấu, nhạc thính phòng, giao hưởng, nhạc múa, nhạc nền cho cải lương. Mỗi khi viết nhạc cho thể loại nào anh đều tâm niệm một điều: “Nhạc là một trong những nhân tố quan trọng cấu thành tác phẩm. Làm nhạc tốt thì tác phẩm được nâng lên còn làm dở thì ngược lại. Hãy cẩn thận, âm nhạc không thể cứu cho một tác phẩm dở nhưng nó lại có khả năng một tác phẩm hay”. Nếu ai để ý đến những bộ phim như Huyền thoại mẹ, Đứng trước biển, Vị đắng tình yêu. Tuổi thơ dữ dội, Xương rồng đen, Phía sau cuộc chiến, Bao giờ cho đến tháng mười v.v…thì sẽ thấy giai điệu nhạc rất phù hợp với số phận của nhân vật và bối cảnh của phim.Cho nên Phú Quang được đánh giá là nhạc sĩ viết cho nhạc phim vào loại “đắt giá” nhất Việt Nam.
Phú Quang cũng đã xuất bản tập bài hát Đâu phải bởi mùa thu (1990), Những tình khúc Phú Quang chọn lọc (46 bài, 1995), các album nhạc… Anh là một nhạc sĩ được khán giả mến mộ và là một trong số người được giới thiệu trong chương trình “Việt Nam đất nước con người” của đài truyền hình Trung ương để giới thiệu với bạn bè Quốc tế về tài năng của một nhạc sĩ và sự đóng góp của anh với nền âm nhạc nước nhà.
Đỗ Thị Hồng – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Đường con số ba – Phần 5

Bất ngờ Lý rút mạng hai bàn tay ra khỏi bàn tay của Trần Trung, hắn giật mình lo sợ thì một cảm giác êm dịu khác lại tiếp đến, đôi bàn tay ngọc ngà của Lý ôm lấy đầu hắn, nàng luồn mười ngón tay vào bộ tóc để thật dài, bắt chước các nghệ sĩ, bộ tóc mà hắn uốn công phu để có một làn sóng ở phía sau phủ sâu xuống dưới, che kín cả mớ tóc đuôi rùa mà cha mẹ hắn lúc sinh thời tự hào về con trai của mình bởi phía sau có quy mao, phía trước có lân tỉ. Mỗi lúc mười ngón tay của Lý càng bấu chặt lấy mớ tóc của Trần Trung, người hắn lâng lâng, nhưng đầu óc rất tỉnh táo, hắn cúi đầu xuống càng sát hơn, lỗ mũi của hắn đã rời kỏi hai đầu gối của nàng tiến sâu hơn vào bên trong và đôi tay của hắn cũng đã khéo léo ôm trọn lấy vòng số 3 của nàng, với cử chỉ hết sức lịch sự của một người sành sỏi. Hắn biết mặc dù nàng đã bị sức hút của tình dục kéo đi, nhưng nếu hắn thô bạo có thể làm cho nàng tỉnh trí và như vậy không còn cơ hội nào tốt hơn, cũng có thể sẽ mất vĩnh viễn, hắn muốn được bức màng kỳ diệu trong cơ thể của nàng, hắn ao ước và cố công tìm kiếm mấy chục năm nay sẽ không tuột khỏi tay… Đầu và mặt của Trần Trung cựa quậy giữa hai đùi của Lý, hắn biết rất rõ ở nơi đâu của cơ thể phụ nữ có thể làm cho sự đam mê của nàng thêm nồng nhiệt, cuộc tình của hắn với trên ba chục cô gái đã cho hắn nhiều kinh nghiệm, mà không một loại sách vở nào có thể dạy cho hắn nhiều hơn. Đôi bàn tay của Lý càng bấu rất chặt sau gáy của Trần Trung, nàng đã bắt đầu thở gấp, càng kéo mạnh đầu của Trần Trung vào bụng của nàng, tiếng nấc ngày càng nhiều hơn.
Hắn không nhìn nhưng biết rất rõ đôi má của Lý, đang đỏ rần và đờ đẫn, hắn hiểu toàn bộ cơ thể của nàng đã mềm nhũn, thậm chí nàng không thể tự đi được nữa, đầu óc của nàng không còn tự điều khiển và mọi việc bây giờ đều lệ thuộc vào hắn, vào động tác với kỹ thuật điêu luyện sành đời của hắn; hắn bồng nàng nhẹ nhàng lên giường ngủ và cẩn thận rút chiếc khăn mouchoir trắng đã chuẩn bị lâu nay… (còn nữa)
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 4

Tất cả cơ thể nàng như chùng xuống, nàng không tự chủ được mình, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy từng thớ thịt của nàng, khác hẳn với lòng kiêu hãnh, tự tin của một cô gái được nhiều người mến mộ mà nàng, đã làm cho bao kẻ si nàng tưởng rằng nàng là một khối băng chẳng bao giờ nóng chảy được. Trần Trung ngây ngất nhưng bình tĩnh, những cuộc tình chạy theo cảm giác với đủ loại người, loại hiến dâng vụ lợi, loại có nhân cách nhưng vì cuộc sống, thậm chí cả những cuộc thử nghiệm bị từ chối đã đem lại cho hắn đầy đủ kinh nghiệm ve vãng, chinh phục và chiếm đoạt nhưng tất cả đều không gây cho hắn bất kỳ một cảm giác yêu hay sung sướng tận hưởng mà chỉ đem lại cho hắn mơ hồ ngắm hoa, ngắt hoa rồi vứt, khi hoa chớm héo hoặc hắn chán nhìn… Trần Trung biết cơ thể của Lý đã nóng chảy, khối băng đã tan, vẻ kín đáo kiêu hãnh đã biến mất và hắn biết nàng đã ham muốn, nhưng hắn không vội vã.
Ainh xin lỗi, thành thật xin lỗi, sao anh lại vô ý đến như vậy.
Không sao, không sao…
Lỷ hổn hển, nàng thổn thức như đứt hơi. Bây giờ đối với Lý cả vũ trụ cũng chao đảo, các vì sao lung linh hiện ra trên cửa sổ lầu 17 mặc dù bị lớp kính trong suốt che bớt ánh sáng nhưng nó vẫn hiện ra với vẻ kỳ ảo và nàng có cảm giác mơ hồ rằng nàng cùng với các vì sao của dãy thiên hà đang lao vào vòng xoáy, nó đang xoáy tròn, cuộc hút vào chiếc lỗ đen vũ trụ khổng lồ lúc còn, lúc mất, một sức hút mãnh liệt xô dạt, cuốn phăng không có cách gì giữ được.
Trần Trung thận trọng xoa bàn tay và gục đầu vào giữa hai đầu gối của nàng, mùi hương từ cơ thể nàng tỏa ra thanh cao khắc hẳn với mùi của bao nhiêu người phụ nữ khác mà hắn đã đi qua. Chẳng biết có phải cái gì vút quá tầm của ước mơ thì đều trở thành vật sáng lóng lánh ánh hào quang của mơ và tưởng, tuy rằng nó vẫn là một vật thể vật chất có cùng một đặc tính về màu sắc, mùi vị, của một vật vốn nó đều có cùng một chất liệu ? Trần Trung vẫn kiên trì quỳ gối dưới chân Lý, chiếc mũi cà chua của hắn động đậy qua lại giữa hai đầu gối của nàng. Chiếc mũi thường ngày trong các cuộc họp, khi phát biểu trước đông người cánh mũi của hắn thường phồng ra, người ta bảo mũi hắn là mũi lân, mũi của tốt tướng long – lân – quy phụng; bây giờ chiếc mũi ấy nằm ở vị trí rất thích hợp, nó càng phồng lên hít lấy mùi vị mà trong đời của hắn chưa bao giờ được ngửi thấy.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 3

Tuy vậy, với cặp mắt khôn ngoan của một con cáo, hắn vẫn làm ra vẻ một bộ mặt của con nai nhân từ, dễ thương pha với bộ tịch đạo mạo của chú gấu, hắn vội vàng tảng lờ đưa mắt đi nơi khác khi nàng đứng lên đi về phía hắn, nhưng với nàng, hắn chẳng bỏ qua bất kỳ một cử chỉ nào. Nàng xinh đẹp, trong trắng, ngây thơ, mái tóc vừa chớm qua vai cắt tỉa công phu, đôi má bầu bĩnh màu hồng nhạt, cặp mắt long lanh đầy sức sống, nàng là một búp hoa chớm nở lộng lẫy. Hắn vừa ngây ngất trước vẻ đẹp trẻ trung của nàng, trong khi hắn cố tình làm vừa lòng nàng thì cũng là lúc hắn bộc lộ sự già nua, xảo quyệt của một gã ngoài năm mươi tuổi, với một nghĩa trang ký ức gần ba chục nấm mồ của các cô gái đã qua tay hắn và hắn đã vung tay cho những mối tình nồng nhiệt, bất chính, nhưng đầy lãng mạn ấy văng ra khỏi cuộc đời của hắn. Mắt hắn chợt long lanh, thèm muốn khi nàng cuối xuống rót nước vào ly, mái tóc nàng như dòng suối xanh chảy tràn qua vai thòng xuống ngang ngực đung đưa. Chiếc áo mềm cổ rộng chảy xuống, bên trong hiện ra rõ mồn một hai tòa lâu đài lộng lãy, tinh khiết. Đôi mắt hắn dán chặt vào đó, đôi môi mỏng mím chặt, chiếc lưỡi lướt qua khe môi và hệ thống thần kinh vốn lão luyện tỉnh táo trước mọi tình huống làm cho hắn chưa bao giờ sai lầm. Lần này, nó bị tê liệt, cặp mắt xăm soi dính chặt vào hai điểm trên cơ thể của Lý, làm cho hắn không còn biết giữ mình cho đến khi Lý phát hiện ra đôi mắt sáng rỡ của hắn đang nhìn vào đâu, nàng vội vàng kéo cổ áo ra phía sau và trên má của nàng chợt ửng hồng:
Mời anh uống nước
Trần Trung giật mình chợt tỉnh, hắn vội vã đưa tay vồ lấy ly nước trong vô cảm, bàn tay hắn không chính xác, làm cho chiếc cốc bật ngang, nước chảy qua mặt bàn xuống chiếc quần của Lý. Hắn bối rối:
Xin lỗi, anh xin lỗi
Ngay lập tức, hắn đứng dậy trong vô thức, thọc tay vào túi quần lấy ra chiếc khăn, quỳ xuống dưới gối của Lý lau chỗ nước đổ vào quần của nàng. Động tác của hắn bối rối, làm cho Lý vừa cảm động vừa ngỡ ngàng, nàng vội vã đưa hai tay đỡ lấy theo phản xạ tự nhiên; vô tình hai tay của Lý chạm vào hai tay của Trần Trung hắn cầm lấy tay nàng. Lần đầu tiên trong đời, đôi bàn tay mềm, nhỏ nhắn của Lý nằm gọn trong đôi bàn tay của người đàn ông. Tự nhiên, toàn bộ căn phòng như tối sầm, từ đôi bàn tay cham giao như có một luồng điện rạo rực chạy khắp người nàng… nóng bừng, đầu óc nàng lâng lâng, rồi khắp người nàng tê dại, sung sướng.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 2

Hắn cố chờ đợi để có một nơi an toàn tuyệt đối, tinh khiết và những giọt máu huyền ảo hắn phải giữ lại cho đến suốt đời, nó phải ở trong chiếc cặp, trong túi ngực, thậm chí có lúc hắn nghĩ phải là một lá bùa đeo ở cổ để vận của hắn phải luôn gặp may, con đường công danh của hắn phải nhờ những giọt máu ấy mà rạng lên. Bây giờ, đến một đất nước xa lạ, tiện nghi hiện đại, một nước là Rồng, Rồng là biểu hiện của tột đỉnh vinh quang. Ở đây, trong căn phòng sang trọng, máy lạnh lọc không khí tạo nên căn phòng mát rượi. Mọi thứ trong phòng đều sạch đến mức tinh khiết, khăn trải giường trắng muốt và khi vào trong phòng thì nó là một thế giới nhỏ riêng biệt, chẳng có cách gì ở bên ngoài nhìn vào huống gì là bước vào. Trần Trung đã chuẩn bị sẵn bên mình một chiếc khăn trắng siêu mỏng, loại khăn mouchoir cực kỳ tốt được gói cẩn thận bên mình trong một chiếc khăn khác, sạch sẽ…
Trần Trung bấm chuông, cửa phòng vừa hé mở, một làn hơi thơm nhè nhẹ, có cả mùi của nước hoa hạng sang và mùi của phụ nữ, loại mùi mà chỉ cần lỗ mũi với hệ thống thần kinh nhạy cảm là có thể nhận ra. Trần Trung ngây ngất, như con thú giống đực ngửi thấy mùi động tình của giống cái trong mùa giao phối, hắn nhận biết người đứng trước mặt hắn vui mừng và toát ra loại mùi của sự sẵn sàng. Tuy nhiên, hắn cũng biết rất rõ con người có bộ não hoàn toàn khác với bộ não của con thú. Con người biết phải trái, biết nhận ra sự giả dối, lừa lọc với sự chân thực và yêu thương. Đối với cô gái này hắn phải cẩn thận.
Lý rất đỗi vui mừng khi Trần Trung, người lãnh đạo của cô trực tiếp sang thăm cô trong lúc này, cô vội vàng mời Trần Trung ngồi vào một trong hai chiếc ghế salon người ta bố trí cho một phòng đơn loại sang. Trần Trung đưa mắt quan sát khắp gian, hắn dừng lại ở vòng số ba của Lý khi nàng cúi xuống phía dưới ngăn bàn viết, lấy ra một chai nước suối. Tại nơi đẹp nhất của đường con số ba, hắn nhìn rất rõ hai đường chéo nhô lên ôm trọn vòng tròn tuyệt đẹp trong bộ quần áo ngủ loại vải mềm, trắng, pha những hạt đen nho nhỏ trông rất duyên dáng và lạ mắt. Lý mặc bộ quần áo nào Trần Trung cũng thấy đẹp và sang trọng, chẳng biết có phải vì Trần trung quá say mê Lý, mà tưởng tượng ra bên trong bộ quần áo là một tác phẩm tuyệt đẹp của tạo hóa làm hắn mê đắm, đeo đuổi hàng năm trời nay với biết bao kỳ công ? Hắn biết Lý từng nói với bạn của nàng rằng hắn là một người thông minh và cao thượng, một người hoàn toàn có thể tin cậy được và có lẽ vì vậy mà Lý chẳng mảy may đề phòng.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 1

Hồi ấy, hắn lờ mờ biết được mình đã được hưởng, cái mà bạn bè của hắn cho là đời người phụ nữ có ba cái chỉ có một lần xảy ra, đó là sinh, tử và màng trinh; còn tất cả mọi thứ kể cả cưới, hỏi có khi một đời người xảy ra tới mấy lần. Nhưng, đối với hắn màng trinh của người con gái còn làm cho hắn vừa là cái mốc của sự chinh phục mà thằng đàn ông nào cũng muốn càng nhiều càng tốt, vừa là sự may mắn trên con đường công danh của hắn, vừa là chứng chỉ của ông thần tài mỗi khi có một áp phe lớn. Hắn vẫn rủa giả những kẻ đã phê phán cái quan niệm ngông cuồng của hắn là ngu, là đạo đức giả. Hắn lao vào cuộc tìm kiếm màng trinh như tìm kiếm một báu vật cho dù đó là mục đích của cuộc đời, hắn cũng chỉ tìm được hàng chục cơ thể khác nhau của nhiều người phụ nữ, rốt cuộc chẳng ai còn trinh nữ, hắn thất vọng, và đôi lúc hắn cho rằng trên đời này làm gì có người con gái nào còn trinh tiết. Ở cơ quan hắn, có biết bao cô gái tự nguyện đến với hắn cũng như có biết bao cô gái hắn chinh phục bằng mọi giá cũng chẳng có cô nào còn… Bây giờ, Lý đang ở cách hắn chỉ một bức vách, hắn ước gì có phép thần biến bức vách chỉ còn là một làn sương nhẹ và hắn có thể nhìn thấy nàng qua cặp mắt bình thường của hắn, hắn muốn nhìn thấy nàng nằm, thấy nàng tắm và điều mong muốn cháy bỏng là hắn muốn hưởng sự trong trắng của bức màn kỳ diệu của người con gái mà hắn nghĩ rằng nàng chắc chắn là đang còn. Chính sự linh cảm ấy mà hắn đã tuyển nàng, đã bố trí công việc hợp với nàg, giữ gìn nàng. Bây giờ cũng chính hắn và cũng chỉ có hắn với phép phù thủy hỏa công bố trí cho nàng cùng đi với hắn trong chuyến đi kỳ diệu này… Trần Trung nhẩm tính từng bước chinh phục, hắn đã khen ngợi sắc đẹp, đã ca ngợi trí thông minh và hắn cố làm ra vẻ không cần đến nàng vì xung quanh hắn lúc nào mà chẳng có những cô gái trẻ, đẹp, hiện đại vây quanh. Một hôm, trong chuyến đi công tác về cùng rừng núi, chỉ có nàng và hắn ở lại, người ta bố trí cho hắn và nàng ngủ cùng một nhà dân, hắn đã không đoái hoài gì đến cô, trong khi hắn lại nhắc đến một cô gái khác với vẻ thán phục. Lòng tự ái bị xúc phạm… gần sáng cô giả đò đến ngồi ở đầu giường của hắn, cố động vào người hắn… hắn biết và nếu muốn, hắn đã có thể, nhưng hắn biết rất rõ người chủ nhà và người bảo vệ dễ dàng biết được nếu hắn hành động; vả lại hắn muốn không phải chỉ cơ thể của cô mà cái chính là bức màng kỳ diệu bên trong cơ thể của cô.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Triển lãm ảnh trẻ “Tôi một tuổi”

Câu lạc bộ nhiếp ảnh Thanh niên Hà Nội đã kỷ niệm sinh nhật một cách đầy ý nghĩa bằng triển lãm ảnh “Tôi một tuổi” khai mạc tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam ngày 6/9 vừa qua.
Dưới sự dìu dắt tận tình của nghệ sĩ nhiếp ảnh Trọng Thanh – người thầy – chủ nhiệm danh dự của Câu lạc bộ, 24 thành viên, trong đó nhiều người trước đây chưa hề cầm máy, đã từng bước khẳng định mình. Từ triển lãm ảnh ra mắt “Hà Nội của tôi” đến “Tôi một tuổi, người xem nhận thấy các “tay máy” đã chững chạc, tự tin hơn nhiều. 24 gương mặt non trẻ với nhiều ngành nghề, công việc khác nhau nhưng đều có chung một niềm đam mê – đó là nghệ thuật nhiếp ảnh. Triển lãm giới thiệu 60 bức ảnh phong cảnh và chân dung ghi lại những hình ảnh những con người ở nhiều miền đất như Sa Pa, Mai Châu, Bắc Ninh, Hạ Long, Hội An… Tất cả đều toát lên sự trong trẻo, yêu đời nhưng cũng ẩn chứa cái nhìn suy tư, sâu lắng của những người trưởng thành trong thời kỳ đổi mới. Người xem cảm nhận được vẻ tươi tắn, nguyên sơ của mùa xuân vùng cao từ những cánh đào phớt hồng, gương mặt rạng ngời của thiếu nữ người dân tộc trong ảnh Đặng Hào; cảnh đẹp hùng vĩ đầy sức lôi cuốn của thiên nhiên Sa Pa trong bức “Thác Bạc” của Mạnh Cường nhưng cũng trầm tư trước “lặng” của Trà My – một con thuyền lẻ loi nổi bật trên nền xanh thẳm của dòng sông như một dấu chấm than lớn. Vọng Ngàn với bức ảnh đen trắng “Hà Nội của tôi” đã trả lại cho Tháp Rùa – Hồ Gươm vẻ rêu phong, cổ kính ngày xưa. Một vài bức ảnh thu hút người xem bởi góc nhìn và cách sắp xếp khá độc đáo của tác giả như “Bố cục” của Vũ Linh hay “Ráng chiều” của Quốc Tuấn…
Hy vọng, Câu lạc bộ Nhiếp ảnh Thanh niên Hà Nội sẽ kết nạp thêm được nhiều thành viên mới và tiếp tục khẳng định mình trên con đường nghệ thuật nhiều chông gai và thử thách này.
Tin văn hoá nghệ thuật
Mới đây, Bộ Văn hoá Thông tin có văn bản đồng ý để Trung tâm hợp tác báo chí truyền thông quốc tế đón và hướng dẫn đoàn làm phim truyền hình Thuỵ Điển (SVT) làm bộ phim tài liệu giới thiệu về Văn Hoá Việt Nam và sự hợp tác giữa Việt Nam – Thuỵ Điển trên công trình thuỷ điện Sông Hinh (Phú Yên). Bộ Văn hoá Thông tin cũng yêu cầu mọi vật liệu ghi hình, ghi tiếng của phim phải được các cơ quan chức năng xem xét, cấp phép trước khi xuất khỏi Việt Nam.
Thực hiện sự chỉ đạo của Bộ Văn hoá Thông tin, Trung tâm Triển lãm Văn hoá Nghệ thuật Việt Nam dang phối hợp với Vụ Hợp tác quốc tế và Cục Bảo tồn Bảo tàng để chuẩn bị cho việc tham gia triển lãm nghệ thuật về di sản văn hoá ASEAN tổ chức tại Philippin vào tháng 11-1999.
Qua khảo sát, toàn tỉnh Kon Tum còn 265 nhà rông và 1853 bộ cồng chiêng của các dân tộc Sê Đăng, Dẻ Triêng, Barnar, Jơrai. Nhà rông nhiều nhất là huyện Konplông: 75 nhà, huyện Sa Thầy còn 329 bộ cồng chiêng, nhiều nhất tỉnh. Trừ một số ít nhà rông làm mới, đa số nhà rông làm lâu năm, bằng chất liệu gỗ, mây tre, tranh… nên đã xuống cấp, hư hỏng không có kinh phí sửa chữa. một số gia đình đã bán cồng chiêng để mua các loại nhạc cụ khác. Ngành Văn hoá Thông tin Kon Tum đang lập dự án bảo tồn và khôi phục nét đẹp cổ truyền của nhà rông Tây Nguyên và phát huy giá trị văn hoá của cồng chiêng các dân tộc bản địa.
Vân Thiêng – Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

Lãnh đạo Tổng cục du lịch tiếp Phó Chủ tịch Quốc hội Inđônêxia

Ngày 6/7/1999 tại Hà Nội, thay mặt lãnh đạo Tổng cục Du lịch, Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ đã tiếp bà Fatimah Achmad, Phó Chủ tịch Quốc hội nước cộng hòa Inđônêxia đang ở thăm và làm việc tại Việt Nam.Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ đã thông báo với bà Fatimah Achmad và các vị cùng đi một số nét về tình hình phát triển của Du lịch Việt Nam trong những năm qua, đồng thời nêu rõ chủ trương coi trọng và tạo điều kiện thuận lợi của Chính phủ Việt Nam trong việc phát triển Du lịch vào những năm tới.
Bà Fatimah Achmad đánh giá cao tiềm năng và sự phát triển nhanh chóng của ngành Du lịch Việt Nam; khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ Inđônêxia trong mối quan hệ hợp tác phát triển Du lịch giữa hai nước Việt Nam và Inđônêxia.
Tại buổi tiếp hai bên đã trao đổi một số kinh nghiệm quản lý, khai thác vốn đầu tư phát triển Du lịch…., đồng thời mong muốn Chính phủ hai nước sớm có sự thỏa thuận song phương về việc miễn thị thực xuất nhập cảnh cho khách du lịch hai nước qua lại lẫn nhau trong tương lai.
Thành lập hội đồng thẩm định xếp hạng khách sạn
Ngày 2/7/1999 Tổng Cục trưởng Tổng cục Du lịch Võ Thị Thắng đã ký quyết định số 198/1999/QĐ-TCDL thành lập Hội đồng thẩm định xếp hạng khách sạn của Tổng cục Du lịch. Hội đồng gồm 6 thành viên do Phó Tổng cục trưởng Đặng Văn Tín làm Chủ tịch. Hội đồng có nhiệm vụ thẩm định để tư vấn cho Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch việc xếp hạng khách sạn trong phạm vi cả nước. Hoạt động của Hội đồng thực hiện theo Quy chế làm việc do Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch phê duyệt. Quyết định này thay thế cho Quyết định số 35/TCDL ngày 5-3-1994 của Tổng cục Du lịch và có hiệu lực thi hành kể từ 17-7-1999.
Thành lập Hội đồng Khoa học kỹ thuật của Tổng cục Du lịch
Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Võ Thị Thắng vừa ký Quyết định số 199/1999/QĐ-TCDL (ngày 2-7-1999) về việc thành lập Hội đồng Khoa học kỹ thuật của Tổng cục Du lịch. Hội đồng gồm 12 thành viên. Phó Giáo sư – Phó Tiến sĩ Vũ Tuấn Cảnh – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch làm Chủ tịch Hội đồng.
Hội đồng có nhiệm vụ tư vấn cho Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch về các vấn đề khoa học – công nghệ – môi trường liên quan đến các hoạt động của Tổng cục Du lịch. Hoạt động của Hội đồng tiến hành theo Quy chế do Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch phê duyệt .
Quyết định này có hiệu lực từ ngày 17-7-1999 và thay cho những Quyết định truớc đây về vấn đề này.
P.V – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Đường Lam Sơn chất lượng Vàng quốc gia – Phần 2

Ông Lê Văn Tám nói: Tôi vốn họ Lê, chắc các cụ nhà Lê hỗ trợ tôi thôi. Tôi xuất phát từ nông thôn, tôi tin là tôi hiểu họ: Đối với họ, xin đừng có ba hoa chích chòe gì. Cái gì mà họ thấy lợi thì làm, cái gì không lợi mà bắt làm cũng chỉ như “bắt cóc bỏ đĩa”. Do vậy, công nghiệp hóa ở vùng nông thôn đâu phải chỉ dựng nhà, dựng xưởng, đưa máy móc đến là xong. Cái chính là máy móc cùng họ làm việc có đem lợi ích cho họ hay không. Vùng nguyên liệu qua bao năm vẫn không phát triển được là do người nông dân không thấy có lợi khi họ trồng mía. Trước đây Nhà nước cấp vốn, giống, phân bón để nông dân trồng mía lại không cấp trực tiếp cho họ mà phải qua “cầu”. Hợp tác xã, nhà máy hợp đồng mua sản phẩm của nông dân cũng lại qua “cầu”. Hợp tác xã. Thành ra HTX phân phối cho nông dân như thế nào là quyền của họ. Nông dân không được trực tiếp bán mía cho Nhà máy, họ không thể biết được trồng mía có lợi hay không ? Họ được bao nhiêu, hết mùa thu hoạch HTX tính điểm, tính công, mới biết.
Còn nhà máy, theo cơ chế này cũng chẳng biết giám sát tiền vốn, vật tư của mình đã cung cấp cho nông dân như thế nào ! Thành ra tiền của Nhà nước mất mà cây mía đối với người nông dân trở thành cây đắng, cây chát. Tương lai Nhà máy đứng trước ngàn cân treo sợi tóc. Nhà máy đứng vu vơ giữa vùng đồi sầm mặt lạnh. Đồi núi bạt ngàn cỏ dại, gai góc vẫn lì gan thách thức. Những hạt đường trắng tinh, ngọt lịm đang có mặt trên thị trường bây giờ còn đang là nỗi niềm trăn trở, khát khao. Không phải chỉ cây mía mà các loại cây trồng khác cũng áp đặc cho nông dân theo cơ chế quản lý này. Đó là cơ chế không có lợi cho một ai, mà còn trói buộc nhau, kìm hãm lần nhau, bóp chẹt sự sống, và cuối cùng đưa nhau đến bế tắc. Vào đầu những năm tám mươi, đời sống nông dân khắp nơi gặp nhiều khó khăn. Nhiều gia đình nông dân thiếu đói triền miên, thân xác gầy còm. Làng bản tiêu điều, trường học xơ xác. Những lão nông ra thẩn vào thờ, lo lắng cho tương lai. Không ít người nông dân ở vùng đồi Lam Sơn mong muốn cái Nhà máy đen xì kia mau chóng dời đi địa phương khác. Bởi họ nghĩ rằng, còn Nhà máy tức là họ còn phải trồng mía. Còn trồng mía, cái đói, cái nghèo còn bám theo họ.
Tại sao đất đai cũng được cày lên, lật xuống, mồ hôi cũng đổ dòng dòng mà lương thực ẫn không đủ ăn cho họ ? Phải thay đổi cách làm ra sao đây ? Và điều quan trọng nhất phải gieo lại niềm tin cho nông dân như thế nào đây. Giám đốc Lê Văn Tam hằng đêm thức trắng với nỗi suy tư dày vò… (còn nữa)
Phạm Thành – Sỹ Hào-Tuần Du Lịch- Tổng cục Du lịch-Bộ VH-TT-DL-32(84)-1999