Đầu năm gặp gỡ những người làm nghệ thuật

Nhân đầu năm mới Tân Tỵ năm 2001. Du lịch đến thăm nhà một số nghệ sĩ. Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận, một thách thức trước cuộc sống. Song họ đều có chung sự đam mê quên mình cho nghệ thuật. Du lịch xin trân trọng giới thiệu ý kiến mới nhất của họ về lĩnh vực nghệ thuật mà họ đang theo đuổi
Nghệ sĩ Nguyễn Cường cây cao là vì có cây thấp
Người ta quen gọi Nguyễn Cường là Nhạc sĩ của đất rừng Tây Nguyên. Nghe các ca khúc của anh như “Em sống bên anh trọn đời”, “Còn thương nhau thì về”, “Ly cà phê Ban Mê”, “Đôi mắt Pleiku”, nhiều người cứ ngỡ rằng anh là người chỉ gắn bó với Tây Nguyên. Chỉ gần đúng thôi, bởi nhạc sĩ Nguyễn Cường không phải chỉ có những bản nhạc viết về Tây Nguyên. Nhưng với anh thành công khi viết về Tây nguyên là niềm hạnh phúc lớn “Đời nhạc sĩ thành công thì ít, bất hạnh thì nhiều, nhưng để lại trong lòng khán giả dẫu chỉ là một dư âm cũng là hạnh phúc lắm rồi”. Đã một thời người Hà Nội sống co cụm, thu mình lại, anh đành tạm biệt mảnh đất Thăng Long thân yêu, nơi có Phố Hàng Lược chợ hoa, phố Hàng Đào lụa tơ và những sóng Tây Hồ Khuất xa thật xa, những mái nhà ngói xô bài ca để tìm đến với Tây Nguyên. Chàng trai Hà Nội này mang theo khát vọng chinh phục sự huyền bí, sự kỳ vĩ qua đó đem lại cho thính giả những ca khúc có một không hai về đất rừng Tây Nguyên. Khi những nốt nhạc của anh ngân lên thì sự hoang dã của Tây Nguyên như trở mình động đậy. Rồi từ đó, những ca từ đẹp cũng được thăng hoa trên cái huyền bí là rừng, là đất, là núi, là suối… Để rồi tất cả bừng tỉnh, thổn thức, thậm chí có những cái hồi sinh trở lại cùng ngân nga trong những bản hòa tấu. Và ngày ngày mặt trời say mê gọi núi, tất cả thiên nhiên và con người như cùng nhảy cùng múa trong tiếng chiêng, tiếng cồng, trong điệu rock của Nguyễn Cường. Những nốt nhạc của ngân vang mãi mãi dư âm những khát vọng mà trường ca Đam San ngày nào hướng tới. Để làm được điều đó, anh đã khao khát và thốt lên: “Tình yêu tôi như dòng Pơ – lang dâng tràn, không bao giờ khô cạn, không khi nào tàn phai”. Để rồi con tim như vỡ tan bao lần vì đôi mắt đẹp của Pleiku. Tây Nguyên thật bí hiểm nhưng cũng thật giản dị, khi khát vọng và hạnh phúc nhập vào nhau thì văn hóa trở thành một sự giao thoa. “Cao nguyên huyền thoại, em cao nguyên cỏ dại, một cao nguyên ở trong tôi vừa thật gần vừa thật xa xôi…”. Để có những bản nhạc mà Siu Black, Ymoan, Yzac ngân vang phải trải qua một cuộc lao động nghiêm túc với những bước chân lần mò, khai thác, với một tài năng lần mò, khai thác, với một tài năng đã đủ độ chín. Cũng không ít bản nhạc viết xong rồi lại vứt đi, cũng không ít những bản nhạc vẫn tồn tại mà chính tác giả của nó không biết nó được viết từ bao giờ, nhưng như Nguyễn Cường đã tâm sự: “Trong một khu rừng có cây thấp thì mới có cây cao. Để cây cao trội lên thì phải có một cái nền là cây thấp. Siu Black, Ymoan, Yzac những đại diện đã bộc lộ được cái thần của văn hóa Tây Nguyên từ ca khúc Nguyễn Cường. Những lời ca của họ là những khát vọng vươn dậy và những nốt nhạc của Nguyễn Cường là một sự chinh phục thực sự.
Kim Hoàng Anh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Một trường đua ngựa mới ở Việt Nam

Đua ngựa là một hoạt động dường như mới mẻ nhưng thực ra đã xuất hiện ở Việt Nam trong thời kỳ Pháp thuộc. Sân vận động Quần Ngựa hiện nay vẫn còn giữ nhiều dấu vết của trường đua ngựa từ thời đó. Nhằm khôi phục và đưa hoạt động này vào trào lưu hiện đại, mới đây Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã ký giấy phép đầu tư số 2109/GP ngày 15/1/1999 cho Tập đoàn Đua ngựa Pháp liên doanh cùng với Công ty Sản xuất Dịch vụ Thể thao và Du lịch thuộc Sở Thể dục Thể Hà Nội thực hiện dự án xây dựng trường đua ngựa ở Thanh Trì, Hà Nội. Dự kiến trường đua ngựa này sẽ được khởi công vào quý 3/2000 và khai trương vào năm 2003 là năm Chính phủ Việt Nam lần đầu tiên đăng cai tổ chức Seagame tại Việt Nam.
Theo dự án, tổng số vốn đầu tư là 57 triệu USD, phía Việt Nam đóng góp 30%, quy hoạch dự án gồm có 2 khu: Một khu đua ngựa rộng 44 ha và khu vui chơi giải trí rộng gần 8ha. Trong khu vui chơi giải trí cũng được chia làm làm hai phần riêng biệt: khu dành riêng cho khách VIP (là những người có thẻ hội viên Câu lạc bộ đua ngựa) và khu công cộng gồm có công viên nước và công viên xanh giống như Bách Thảo nhưng có những đường đi mà khách có thể cưỡi ngựa dạo trên đó.
Khu đua ngựa có 3 đường đua: đường chính trên thảm cỏ, đường vòng trong dành cho giám sát viên đi ô tô, và đường vòng 3 dành để huấn luyện ngựa. Ngoài ra còn có khu nuôi và chăm sóc ngựa, khu huấn luyện người và ngựa, khu cơ quan văn phòng dành cho cán bộ công nhân viên hành chính, khu đường thẳng huấn luyện ngựa và Trung tâm xử lý thông tin. Dự kiến khách mua vé chính sẽ là những người nước ngoài đang công tác ở Việt Nam và ở các nước để họ chơi đua ngựa hoặc đánh cá cược.
Theo ông Hoàng Thế Vinh, giám đốc Công ty Sản xuất Dịch vụ Thể thao và Du lịch cho biết, nếu dự án được triển khai và thành công thì nó sẽ đóng góp một phần rất quan trọng vào ngân quỹ quốc gia. Số tiền bán vé sẽ được chia cho các vé trúng thưởng, cho ngân quỹ, Sở Thuế và các công ty tổ chức đua ngựa.
Điều quan trọng nữa là dự án này sẽ tạo ra nhiều công ăn việc làm cho người lao động ở nông thôn cũng như thành thị với những nghề: trồng ngô, trồng lúa mạch, trồng cỏ đặc biệt làm thức ăn cho ngựa, nghề nài ngựa, nghề chăm sóc ngựa (mỗi một con ngựa cần một người chăm sóc riêng), nghề huấn luyện ngựa, nghề nhân giống ngựa, nghề thú y. Ngoài ra còn cần một lực lượng lớn lao chuyên phụ trách những công việc trong tòa soạn báo đua ngựa riêng của công ty liên doanh, Trung tâm xử lý thông tin, Hệ thống truyền hình cáp, các trạm bán vé có bán thức ăn nhanh, (mỗi trạm 5 nhân viên, riêng Hà Nội có 500 – 1000 trạm). Nói đến vai trò của khu đua ngựa này, người ta không thể phủ nhận được đóng góp cả nó trong việc tạo ra một môi trường thoáng khí ở giữa đô thị, giữ lại trong các vùng nông thôn một hoạt động kinh tế phồn thịnh, tạo ra một môn chơi giải trí thích hợp cho mọi giới. Đua ngựa còn tác động mạnh mẽ đến các lĩnh vực: du lịch, thể thao, vận tải, tiêu công nghệ, dịch vụ….Khu trường đua và khu giải trí còn có thể dùng làm nơi tổ chức các môn giải trí, các cuộc đua xe hai bánh và bốn bánh, các buổi hòa tấu hay trình diễn văn nghệ ngoài trời, các cuộc hội thảo, hội nghị, và hội trợ triển lãm….
Tham gia đồng thời là nhà thiết kế cho dự án này là Tập đoàn Đua ngựa Pháp gồm 260 công ty. Hàng năm, tập đoàn này tổ chức hơn 16.000 cuộc đua trên toàn lãnh thổ Pháp. Tập đoàn được thành lập với mục đích chính là cung cấp phương tiện tài chính dồi dào và lâu dài cho các công ty hội viên để hoạch định chương trình chăn nuôi và tổ chức các cuộc đua ngựa. Từ năm 1986, tập đoàn bắt đầu bành trướng tầm hoạt động mang kỹ thuật hiện đại cùng kinh nghiệm phong phú đến hợp tác với các đối tác nước ngoài trong việc tổ chức cuộc chơi đua ngựa hay kết quả của các cuộc đua tại Pháp được truyền trực tiếp qua vệ tinh. Sự hợp tác này đi từ khảo sát thị trường đến việc bàn giao cả một hệ thống tổ chức đua ngụa: thành lập tổ bán vé, đưa vào thực hành các thủ tục ghi nhận, xử lý số vé bán và số vé trúng, tuyển mộ và đào tạo các nhân viên và chuyên viên, hỗ trợ đắc lực cho đối tác lúc ban đầu.
Đua ngựa ở Pháp được tổ chức từ đầu thế kỷ 19. Sau hơn 150 năm kinh nghiệm, Pháp hiện nay được xếp vào hạng các quốc gia lớn nhất trên thế giới về tổ chức đua và chăn nuôi ngựa. Do số lượng ngựa nuôi rất nhiều và đủ loại, phong phú, do danh tiếng của các cuộc đua ngựa và do chất lượng của các cơ sở cùng thiết bị trường đua, cuộc đua ngựa tổ chức tại Pháp rất được khách trong nước và trên thế giới ưa chuộng và thích thú theo dõi.
Hy vọng liên doanh dự án đua ngựa Pháp-Việt này sẽ đem lại cho Hà Nội một điểm du lịch giải trí hấp dẫn mới trong niên kỷ mới.
Bình Ly – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(82)1999

Tổng cục Du lịch ra văn bản hướng dẫn tổ chức kỷ niệm 40 năm thành lập ngành

Tiến tới kỷ niệm 40 năm thành lập ngành Du lịch Việt Nam ngày 9 tháng 7 năm 1960 đến ngày 9 tháng 7 năm 2000, Tổng cục Du lịch đã có văn bản hướng dẫn các địa phương, đơn vị trong toàn ngành có kế hoạch hưởng ứng nhân dịp lễ kỷ niệm này. Đối với các Sở Du lịch, Sở Thương mại – Du lịch tiến hành sơ kết, tổng kết các chỉ thị, Nghị quyết về Du lịch trên địa bàn, triển khai thực hiện chỉ thị số 07/2000 của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường giữ gìn trật tự trị an và vệ sinh môi trường tại các điểm tham quan du lịch, đẩy mạnh công tác xây dựng, quản lý và thực hiện quy hoạch phát triển du lịch, kiện toàn tổ chức Ban chỉ đạo Du lịch, đào tọa, bồi dưỡng cán bộ, Phát động thi đua lập thành tích chào mừng 40 năm ngày thành lập ngành, chọn những tập thể, cá nhân có đóng góp tích cực cho sự nghiệp phát triển Du lịch để đề nghị khen thưởng, Tổ chức những hoạt động tuyên truyền quảng bá về Du lịch các hoạt động văn hóa, nghệ thuật… Với các doanh nghiệp lữ hành quốc tế, các công ty trực thuộc Tổng cục ngoài việc tham gia các hoạt động chung của ngành trong dịp này cáo các hình thức khuyến mại, giảm giá có những sản phẩm du lịch đặc biệt để thu hút khách. Đặc biệt trong dịp kỷ niệm ngành sẽ tổ chức thi hướng dẫn viên du lịch từ ngày 6 tháng 7 đến ngày 9 tháng 7 năm 2000 tại Hà Nội (Báo Du lịch sẽ đăng các bộ đề dành cho cuộc thi này trong các số báo tới). Hội chợ triển lãm, trưng bày giới thiệu sản phẩm du lịch, các dịch vụ của các ngành kinh tế quốc dân tham gia nhân ngày Du lịch quốc tế ngày 27 tháng 9 tại Hà Nội.
Cái chết bí ẩn
Thấy trong tủ sắt Cheril để tại cơ quan… Nếu đúng tôi là thủ phạm giết người thì không bao giờ sử dụng chất Xyanua để đầu độc vợ. Kỹ sư hóa học nào cũng đều biết rõ rằng, giám định pháp y dễ dàng phát hiện thấy dấu vết của nó khi giải phẫu tử thi và như vậy thì mọi việc sẽ bại lộ…. Trước vành móng ngựa Allan kiên trì phủ nhận sự dính líu trong vụ án mạng nhưng, mọi chứng cứ thu thập được đã chống lại hắn. Biết một cách tình cờ rằng Cheril chuẩn bị sẵn di chúc chỉ để lại cho hắn phần tài sản giống những người khác Allan bực tức nghĩ cách đánh tráo nội dung bản di chúc rồi giả vờ quan tâm đến vợ: Hàng ngày hắn đề đến văn phòng đưa đón Cheril, lợi dụng sự cả tin của vợ, Allan đã lén để bản di chúc mới vào tủ có giữ lại tờ cuối cùng với đầy đủ chữ ký luật sư, người làm chứng. Trong chuyến đi du lịch Ai Cập, màn kịch do Allan đạo diễn và đích thân thực hiện tưởng chừng có thể trót lọt, qua mặt cơ quan điều tra. Song hắn đã lầm…
Chọn mua chè Thái Nguyên
Ở phố Hàng Điếu, Hàng Muối, Lê Duẩn, Trần Quý Cáp – Hà Nội có bán nhiều chè Thái Nguyên. Vào mùa xuân, chè Thái Nguyên mới hái, khi uống trà nước hơi ngái. Muốn uống trà ngon phải chọn chè năm cũ để pha. Nếu chưa có kinh nghiệm chọn chè nên tìm đến số 8, số 10, số 22 phố Hàng Điếu sẽ mua được chè ngon. Chè móc câu, cánh xanh đen, mùi thơm ngát, khi nhai thử cánh chè, thấy nước ngọt, vị chát thơm lâu ở cổ. Chè Thái Nguyên loại ngon là 6,5 nghìn đồng đến 7 nghìn đồng cho 100 gram. Muốn mua chè sen sao qua 3 lửa giá là 120 nghìn đồng cho 100 gram tìm mua ở nhà cụ Nghĩ số 23 Ngõ Gạch, Hà Nội.
-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Người gieo mầm xanh trên cát trắng

Sau ngày giải phóng, được phân công về phụ trách Công ty du lịch Quảng Nam – Đà Nẵng, Văn Minh Chi rất phấn khởi. Anh lại được trở về với địa bàn quen thuộc, lại được tiếp xúc với đồng đội, đồng bào thân thương. Mảnh đất kiên cường này đã chứng kiến những ngày hoạt động sôi nổi của anh khi còn ở lứa tuổi thanh xuân, qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ…..Nhưng bên cạnh niềm vui ấy, anh rất lo làm sao hoàn thành được nhiệm vụ. Rời tay súng, bước sang lĩnh vực công tác mới, trong khi chẳng biết một chút kiến thức nghiệp vụ nào cả. Làm thế nào để chấp hành tốt nhất quyết định của tổ chức? Văn Minh Chi nghĩ lung tung lắm. Anh tìm sách vở nghiên cứu. Ra Hà Nội, vào Sài Gòn, anh hỏi các bạn cũ, lùng gặp những người đã đi đây đi đó, đã ra nước ngoài….
Kiến thức có hạn nhưng bù vào đấy là nhiệt tình, là trách nhiệm. Và cũng từ đấy mà nảy ra sáng kiến, mà hình thành nhiều kế hoạch công tác đầy sáng tạo.
Văn Minh Chi trăn trở nhiều ngày. Quảng Nam – Đà Nẵng có bờ biển dài trên trăm rưỡi cây số với nhiều bãi tắm, lắm cảnh đẹp. Phải khai thác mặt thuận lợi thiên nhiên này. Nhưng muốn phát triển du lịch đâu chỉ lợi dụng thiên nhiên sẵn có mà còn phải biết tạo thêm cảnh quan thích hợp. Văn Minh Chi tổ chức khảo sát các bãi tắm Mỹ Khê, Non Nước….Mỹ Khê là một bãi tắm tốt gần Đà Nẵng nhưng Non Nước có núi Ngũ Hành Sơn, một thắng cảnh nổi tiếng của tỉnh. Non Nước lại nằm trong xã Hòa Hải, một xã anh hùng đã có nhiều thành tích trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bãi biển Non Nước sạch, nước biển trong xanh, dòng cát xuôi là là, chẳng có bờ hõm sâu nên không nguy hiểm cho người tắm. Thế là xem như đạt được một tiêu chuẩn. Nhưng điểm vừa chọn cách Ngũ Hành Sơn khoảng sáu trăm mét theo đường chim bay lại là khu đồn bốt cũ của Mỹ, Ngụy. Giữa bãi cát trống trơn, vắng lặng chỉ còn lại mấy nền nhà xi măng. Ngoài mé biển, một miếu thờ đơn độc. Cuối bãi, gần sát khu thổ cư của xã Hòa Hải mới thấy lơ thơ vài cây phi lao.
Sau nhiều đêm ngày suy nghĩ, bàn bạc, kế hoạch xây dựng Non Nước thành khu du lịch quy mô lớn hình thành trong đầu đồng chí Chủ nhiệm Công ty du lịch Quảng Nam – Đà Nẵng. Lúc bấy giờ đã bước vào những tháng cuối năm 1975. Song song với việc thiết kế, lập bản vẽ khách sạn, anh Chi cho tiến hành lục hóa nổng cát rộng hàng chục hecta. Phi lao con mua ngay tại xã Hòa Hải không đủ phải vào tận Hội An mua thêm. Tết trồng cây đời đời nhớ ơn Bác được phát động lần đầu tiên trên bãi biển Non Nước vào đầu năm 1976. Toàn thể cán bộ, công nhân viên của ngành du lịch non trẻ Quảng Nam – Đà Nẵng nhiệt tình hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng ủy Công ty, của đồng chí chủ nhiệm năng nổ. Nhiều cán bộ đã hình dung ra cảnh khu rừng phi lao rợp bóng mát dưới nắng hè chói chang trong khi ngoài kia cát nóng bỏng chân. Nhưng chẳng phải không có người hoài nghi. Anh Chi cũng đã nghĩ đến điều này. Trồng cây rồi còn phải bảo vệ để trồng cây nào sống cây ấy. Phải cử người đứng ra trông nom. Một chòi con được dựng lên giữa nổng cát vắng. Hòa bình lập lại chưa đầy tuổi tôi, khu thổ cư ở khá xa, lắm khó khăn gian khổ trong khi cắm trụ giữa đồng không hiu quạnh này. Nhưng Hà Danh Kiên đã tự nguyện làm việc ấy, vì sự nghiệp của ngành, vì sự giàu mạnh của tỉnh nhà. Kiên xin anh Chi cho hợp đồng thêm ông Đày, một nông dân địa phương. Như vậy, sẽ tạo điều kiện thuận lợi trong công tác bảo vệ, trong việc giải quyết một số khó khăn về mặt sinh hoạt.
Ngày này sang ngày khác, hai anh em tưới tắm, chăm sóc, trồng tiếp cây, xua trâu bò, xua lũ trẻ đến quấy. Nhiều đợt trồng cây được tổ chức trong tháng tám, tháng chín, tháng mười, phù hợp với thời tiết ở địa phương. Và cứ vậy, hết năm này qua năm khác, nổng cát trắng được điểm thêm màu xanh. Mấy năm sau, khu rừng hình thành. Một nhà hàng nhỏ được dựng lên trên nền căn cứ cũ của địch, sát cạnh miếu thờ. Ngoài việc giải khát, dịch vụ đón khách phát triển dần với những phương tiện còn khiêm tốn như dù che nắng, ghế xếp, phao bơi, quần áo tắm….Khi rừng phi lao khép tán thì nhà khách số một cũng được hoàn thành, bắt đầu đón khách. Nhiều đoàn thanh niên cũng đã đến cắm trại trong khu rừng rợp bóng. Một thời gian sau, nhà khách số hai được bổ sung thêm vào tổng thể khu nghỉ mát. Khách đến nghỉ đông, nghỉ hè, tắm biển, cắm trại ngày càng đông vui, nhộn nhịp. Khu du lịch Non Nước hình thành rõ nét dần trên nổng cát trắng xóa, vắng lặng trước đây của những ngày đầu giải phóng. Song song với sự phát triển của ngành du lịch, nhiều công trình xây dựng khác, nhà nghỉ mát của Tỉnh ủy, của ngành Công an….cũng đã mọc lên. Dân trong vùng đến dựng nhà, mở thêm cửa hàng phục vụ xung quanh điểm du lịch. Một khu dân cư bắt đầu xuất hiện.
Ngày nay, trên nổng cát trắng giữa miền hoang địa xưa ấy, tinh thần của truyền thuyết xưa càng thêm sống động, phong phú: óc sáng tạo, tính năng động của con người đã đem lại sức sống và sự giàu có cho quê hương, cho đất nước.
Văn Minh Chi không còn nữa để đọc những dòng chữ khích lệ trên đây của bạn bè, nhưng anh vẫn sống mãi với điểm du lịch hình thành trên bờ biển phía nam thành phố Đà Nẵng thân thương của mình.
Xuân Ngọc – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(82)1999

Du lịch đến thăm quê hương loài gấu trúc

Trung Quốc: Sở Du lịch tỉnh Tứ Xuyên hợp tác với Hiệp hội du lịch Hồng Công đã chính thức mở tuyến du lịch sinh thái mới mang tên “Travel of Giant Panda” đưa du khách đến khu bảo tồn thiên nhiên loài gấu trúc quý hiếm.
Du lịch đến thăm quê hương loài gấu trúc là một trọng điểm trong chương trình du lịch sinh thái của Trung Quốc năm 1999 (China Eco-tour ‘99) do Tổng cục du lịch Trung Quốc bảo trợ. Hiện nay gấu trúc chỉ còn thấy ở Trung Quốc với khoảng 1.000 con sống hoang dã, trong đó 80% là ở tỉnh Tứ Xuyên, tây nam Trung Quốc.
Anh: Chính phủ Anh đã chính thức bãi bỏ lệnh cấm du khách Anh tới thăm Yemen. Lệnh cấm nói trên được thực hiện từ cuối năm 1998, sau khi một nhóm vũ trang đã bắt cóc một đoàn du lịch phương tây 16 người đến thăm miền nam Yemen và giết hại một số con tin, trong đó có 4 du khách Anh, trước khi các lực lượng an ninh giải cứu con tin ngày 29/12/1998. Ngày 29/7 sắp tới Yemen đã mở phiên tòa xét xử bọn bắt cóc. Anh nói cử đại diện tới toàn án này.
Dămbia: Ngày 8/7/1999, hai kẻ lạ mặt đã dùng súng AK.47 xông vào uy hiếp các nhân viên của một khách sạn loại 5 sao ở thủ đô Lusaka của Dămbia và cướp đi 70 triệu Kwacha (khoảng 28.000 USD). Bọn cướp bê cả két đựng tiền, chủ yếu là tiền lương của nhân viên khách sạn lên xe chở đi. Ngày 8/7 cũng là ngày có sự thay đổi lớn nhân sự tại các đồn cảnh sát để tăng hiệu lực chống tội phạm đang gia tăng sau khi giá nhiên liệu tăng tại Dămbia.
Achentina: Ngày 10/7, đã xảy ra vụ hỏa hoạn lớn tại Xưởng bảo dưỡng ô tô ở thủ đô Buenos Aires của Argentina, làm cháy 2.500 xe. 250 nhân viên cứu hỏa và 60 xe cứu hỏa đã được điều đến tham gia vụ cứu hỏa này, trước khi vụ cháy có thể lan sang nhà máy bên cạnh của hãng Techint and Volkswagen. Nguyên nhân vụ cháy lớn hiếm có này chưa được làm rõ.
Bắc Kinh: Từ cuối tháng 6/1999, tất cả các nhà tù ở thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc đã mở các tuyến điện thoại trực tiếp cho phép các tù nhân được gọi điện về gia đình. Đường điện thoại này “Family Hot-line” có số hiệu đặc biệt 1600628.
Theo lệnh của cơ quan giám quản thành phố Bắc Kinh, mỗi tháng các tù nhân được phép gọi từ một đến hai lần điện thoại về nhà, không quá 30 phút. Gia đình tù nhân được phép mua gửi các thẻ điện thoại cho các cuộc gọi như vậy. Trừ những trường hợp đặc biệt, khoảng 80% tù nhân tại các nhà tù ở Bắc Kinh sẽ được phép gọi điện về nhà.
Mexico: Đánh thuế vào khách du lịch
Kể từ 1/7/1999, Mexico quyết định đánh thuế vào khách du lịch khoảng 15 USD/người. Du khách đến Mexico bằng máy bay sẽ được tính thuế vào vé máy bay, du khách đến bằng đường bộ và đường thủy sẽ tính vào lệ phí khi đi qua cửa khẩu. Những du khách ở lại Mexico dưới 72 giờ có thể được xem xét miễn thuế.
Hiện nay, Mexico là nước đứng thứ 38 trong số các nước hấp dẫn du khách bên ngoài nhất thế giới.
Việc đánh thuế khách du lịch có thể đem lại nguồn thu 60 triệu USD mỗi năm và một nửa số này sẽ dành cho ngành du lịch nâng cấp các cơ sở hạ tầng và dịch vụ du lịch.
N.C – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(81)1999

Spicery Bàn về quá trình tiến hành công việc

Spicery Bàn về quá trình tiến hành công việc
Năm 1978, De Vore cho xuất bản cuốn sách “Sự ngon miệng của con người” (The Appetites of Man) đã gây sự tranh luận lý thú: con người ăn bằng gì? Đương nhiên con người phải ăn bằng mồm. Nhiều người cho rằng: con người còn ăn bằng mắt. Ông Pauli thì bảo: con người không chỉ ăn bằng mồm mà còn ăn bằng lưỡi và mũi nữa. Lý sự của ông được nhiều người tán đồng bởi lẽ ông là một chuyên gia về gia vị món ăn.
Ông Pauli đã nhiều năm nghiên cứu về gia vị, cách sử dụng gia vị để tăng thêm sự đậm đà của món ăn và hợp với khẩu vị của người ăn. Ông đã từng lập kế hoạch và tiến hành xây dựng cửa hàng chuyên bán gia vị. Trong quá trình kinh doanh, ông thường xuyên kiểm tra, đối chiếu, điều tra, khảo sát và tiến hành đánh giá các loại gia vị và hương vị phù hợp với khẩu vị của từng dân tộc, từng vùng, lứa tuổi, và theo mùa… Pauli đã tiến hành nhiều đợt thăm dò ý kiến khách hàng và lắng nghe những lời khuyên của các chuyên gia.
Cửa hàng bán gia vị của ông không chỉ phong phú về các loại gia vị, mà còn có chỉ dẫn cụ thể về cách sử dụng gia vị. Với sự nhiệt tình, say sưa, đầy khát vọng đối với việc sáng tạo và pha chế các loại gia vị, ông luôn được mọi người yêu mến và kính trọng. Mọi người đã gọi ông bằng cái tên trìu mến: “Ông Spicery”.
Người thì hiểu là: “Ông gia vị”; Người thì cho là: “Ông Cửa hàng bán đồ gia vị”; Nhưng cũng có người cho đó là “biệt danh” với ý nghĩa thán phục ông đã làm việc nghiêm túc và chuẩn mực trong quá trình triển khai công việc của mình. Những người này cho rằng “Spicery” là những chữ đầu của một chuỗi công việc mà ai muốn thành công cũng phải thực hiện:
Học hỏi, nghiên cứu (Study)
Kế hoạch làm việc (Planning)
Triển khai thực hiện (Implementation)
Kiểm tra công việc (Control)
Đánh giá công việc (Evaluation)
Lời khuyên của mọi người (Recommendation)
Khát vọng với công việc (Yearning)
Quả là họ có lý.
Khách sạn Phương Nam
11 Lê Thánh Tông, Thành phố Hạ Long, Tỉnh Quảng Ninh
Điện thoại: 827242 – Fax: 828687
Kính chào quý khách
Khách sạn Phương Nam toạ lạc bên bờ vịnh Hạ Long xinh đẹp, cách bến phà Bãi Cháy về phía Hồng Gai chừng 100m (đối diện bến xe ô tô, bến đò khách Hồng Gai) rất thuận tiện cho Quý khách nghỉ ngơi, đi lại làm việc với các cơ quan xí nghiệp trên địa bàn Thành phố Hạ Long, thăm quan du lịch nội thành và Vịnh Hạ Long – Một di sản thiên nhiên nổi tiếng thế giới.
Khách sạn có phòng ngủ đủ tiện nghi, chất lượng cao, thoáng đẹp, giá cả phải chăng, phù hợp với mọi đối tượng, có phòng ăn với các món Âu, Á, đặc sản, bình dân, có phòng họp đủ chỗ phục vụ hội nghị lớn, nhỏ, có sân để xe an toàn, có xe ô tô du lịch 4-12 chỗ ngồi, có tàu thuyền đưa đón khách đi tham quan du lịch Vịnh Hạ Long và các địa danh trong và ngoài tỉnh.
Khách sạn có phòng dành cho các doanh nghiệp, Nhà nước, tư nhân, cơ quan hành chính sự nghiệp thuê làm văn phòng đại diện rất thuận tiện cho việc giao dịch công tác.
Khách sạn có đội ngũ cán bộ, nhân viên quản lý, phục vụ nhiệt tình chu đáo luôn lấy chữ Tín làm trọng.
Chúng tôi kính mời quý khách hãy đến với khách sạn Phương Nam
Rất hân hạnh được phục vụ quý khách.
Khách sạn Phương Nam
Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Nhạc phim – mối lương duyên của nhạc sĩ Phú Quang

Nhạc sĩ Phú Quang, tác giả bài hát “Em ơi Hà Nội phố” được coi là người viết nhạc phim nhất. Tính đến nay, anh đã viết nhạc cho gần một trăm bộ phim. Hơn thế nữa, anh có thể sáng tác cho nhiều loại phim khác nhau, từ những phim đoạt giải thưởng Quốc tế đến những phim phục vụ cho nhu cầu thị trường giải trí. Anh nhận được rất nhiều thư của khán giả mến mộ. Có một khán giả đã hỏi anh rằng: “Anh đã đến với âm nhạc như thế nào và từ bao giờ? Anh đến với nhạc phim từ khi nào? Để viết được nhạc phim anh có học ở đâu không? “Phú Quang đã trả lời: “Tôi đến với âm nhạc qua sự dìu dắt của anh trai tôi khi tôi 7 tuổi. Lần đầu tiên tôi viết nhạc cho phim Bao giờ cho đến tháng mười (năm 1984). Tôi học cách viết nhạc cho phim qua những bộ phim nước ngoài mà tôi say mê từ còn bé. Câu hỏi của bạn dài, nhưng thôi thì đại khái như “rắn là một loài bò… sát”… Câu trả lời của Phú Quang đơn giản và khiêm tốn, coi sự thành đạt của mình tự nhiên như “rắn là loài bò sát” nhưng đâu phải thế. Phú Quang đã phải trải qua thời gian hơn 30 năm lao động mới đạt được thành quả trong nghệ thuật âm nhạc như vậy. Được đào tạo cơ bản và mặc dù phải thuyên chuyển công tác nhiều nơi từ Nhà hát Giao hưởng Hợp xướng – Nhạc vũ kịch Việt Nam, Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam, cho đến nhà hát Giao hưởng Thành phố Hồ Chí Minh, Phú Quang vẫn dành hết tâm lực cho một công việc: sáng tác nhạc. Anh đã sáng tác nhiều ca khúc, nổi bật là các bài hát Em ơi Hà Nội phố, Đâu phải bởi mùa thu, Nỗi nhớ mùa đông, Trong miền ký ức… Những bài hát của anh có giai điệu đẹp, trữ tình, có sức lắng đọng trong tâm hồn người nghe. Ai đó mỗi khi thấy lòng mình man mác buồn lại khe khẽ cất lên câu hát: “Con đường vắng rì rầm cơn mưa nhỏ, ai đón chờ ai tóc xõa vai mềm”. Phú Quang được giới trẻ ưa thích. Anh đã nhiều lần tổ chức các đêm nhạc tác giả, và dẫn các đoàn nghệ sĩ đi biểu diễn tại các cộng đồng người Việt ở nhiều nước. Anh đã được nhiều giải thưởng về sáng tác của Bộ Văn hóa – Thông tin và Hội nhạc sĩ Việt Nam. Ngoài nhạc cho phim, anh cũng viết nhiều nhạc cho sân khấu, nhạc thính phòng, giao hưởng, nhạc múa, nhạc nền cho cải lương. Mỗi khi viết nhạc cho thể loại nào anh đều tâm niệm một điều: “Nhạc là một trong những nhân tố quan trọng cấu thành tác phẩm. Làm nhạc tốt thì tác phẩm được nâng lên còn làm dở thì ngược lại. Hãy cẩn thận, âm nhạc không thể cứu cho một tác phẩm dở nhưng nó lại có khả năng một tác phẩm hay”. Nếu ai để ý đến những bộ phim như Huyền thoại mẹ, Đứng trước biển, Vị đắng tình yêu. Tuổi thơ dữ dội, Xương rồng đen, Phía sau cuộc chiến, Bao giờ cho đến tháng mười v.v…thì sẽ thấy giai điệu nhạc rất phù hợp với số phận của nhân vật và bối cảnh của phim.Cho nên Phú Quang được đánh giá là nhạc sĩ viết cho nhạc phim vào loại “đắt giá” nhất Việt Nam.
Phú Quang cũng đã xuất bản tập bài hát Đâu phải bởi mùa thu (1990), Những tình khúc Phú Quang chọn lọc (46 bài, 1995), các album nhạc… Anh là một nhạc sĩ được khán giả mến mộ và là một trong số người được giới thiệu trong chương trình “Việt Nam đất nước con người” của đài truyền hình Trung ương để giới thiệu với bạn bè Quốc tế về tài năng của một nhạc sĩ và sự đóng góp của anh với nền âm nhạc nước nhà.
Đỗ Thị Hồng – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Đường con số ba – Phần 5

Bất ngờ Lý rút mạng hai bàn tay ra khỏi bàn tay của Trần Trung, hắn giật mình lo sợ thì một cảm giác êm dịu khác lại tiếp đến, đôi bàn tay ngọc ngà của Lý ôm lấy đầu hắn, nàng luồn mười ngón tay vào bộ tóc để thật dài, bắt chước các nghệ sĩ, bộ tóc mà hắn uốn công phu để có một làn sóng ở phía sau phủ sâu xuống dưới, che kín cả mớ tóc đuôi rùa mà cha mẹ hắn lúc sinh thời tự hào về con trai của mình bởi phía sau có quy mao, phía trước có lân tỉ. Mỗi lúc mười ngón tay của Lý càng bấu chặt lấy mớ tóc của Trần Trung, người hắn lâng lâng, nhưng đầu óc rất tỉnh táo, hắn cúi đầu xuống càng sát hơn, lỗ mũi của hắn đã rời kỏi hai đầu gối của nàng tiến sâu hơn vào bên trong và đôi tay của hắn cũng đã khéo léo ôm trọn lấy vòng số 3 của nàng, với cử chỉ hết sức lịch sự của một người sành sỏi. Hắn biết mặc dù nàng đã bị sức hút của tình dục kéo đi, nhưng nếu hắn thô bạo có thể làm cho nàng tỉnh trí và như vậy không còn cơ hội nào tốt hơn, cũng có thể sẽ mất vĩnh viễn, hắn muốn được bức màng kỳ diệu trong cơ thể của nàng, hắn ao ước và cố công tìm kiếm mấy chục năm nay sẽ không tuột khỏi tay… Đầu và mặt của Trần Trung cựa quậy giữa hai đùi của Lý, hắn biết rất rõ ở nơi đâu của cơ thể phụ nữ có thể làm cho sự đam mê của nàng thêm nồng nhiệt, cuộc tình của hắn với trên ba chục cô gái đã cho hắn nhiều kinh nghiệm, mà không một loại sách vở nào có thể dạy cho hắn nhiều hơn. Đôi bàn tay của Lý càng bấu rất chặt sau gáy của Trần Trung, nàng đã bắt đầu thở gấp, càng kéo mạnh đầu của Trần Trung vào bụng của nàng, tiếng nấc ngày càng nhiều hơn.
Hắn không nhìn nhưng biết rất rõ đôi má của Lý, đang đỏ rần và đờ đẫn, hắn hiểu toàn bộ cơ thể của nàng đã mềm nhũn, thậm chí nàng không thể tự đi được nữa, đầu óc của nàng không còn tự điều khiển và mọi việc bây giờ đều lệ thuộc vào hắn, vào động tác với kỹ thuật điêu luyện sành đời của hắn; hắn bồng nàng nhẹ nhàng lên giường ngủ và cẩn thận rút chiếc khăn mouchoir trắng đã chuẩn bị lâu nay… (còn nữa)
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 4

Tất cả cơ thể nàng như chùng xuống, nàng không tự chủ được mình, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy từng thớ thịt của nàng, khác hẳn với lòng kiêu hãnh, tự tin của một cô gái được nhiều người mến mộ mà nàng, đã làm cho bao kẻ si nàng tưởng rằng nàng là một khối băng chẳng bao giờ nóng chảy được. Trần Trung ngây ngất nhưng bình tĩnh, những cuộc tình chạy theo cảm giác với đủ loại người, loại hiến dâng vụ lợi, loại có nhân cách nhưng vì cuộc sống, thậm chí cả những cuộc thử nghiệm bị từ chối đã đem lại cho hắn đầy đủ kinh nghiệm ve vãng, chinh phục và chiếm đoạt nhưng tất cả đều không gây cho hắn bất kỳ một cảm giác yêu hay sung sướng tận hưởng mà chỉ đem lại cho hắn mơ hồ ngắm hoa, ngắt hoa rồi vứt, khi hoa chớm héo hoặc hắn chán nhìn… Trần Trung biết cơ thể của Lý đã nóng chảy, khối băng đã tan, vẻ kín đáo kiêu hãnh đã biến mất và hắn biết nàng đã ham muốn, nhưng hắn không vội vã.
Ainh xin lỗi, thành thật xin lỗi, sao anh lại vô ý đến như vậy.
Không sao, không sao…
Lỷ hổn hển, nàng thổn thức như đứt hơi. Bây giờ đối với Lý cả vũ trụ cũng chao đảo, các vì sao lung linh hiện ra trên cửa sổ lầu 17 mặc dù bị lớp kính trong suốt che bớt ánh sáng nhưng nó vẫn hiện ra với vẻ kỳ ảo và nàng có cảm giác mơ hồ rằng nàng cùng với các vì sao của dãy thiên hà đang lao vào vòng xoáy, nó đang xoáy tròn, cuộc hút vào chiếc lỗ đen vũ trụ khổng lồ lúc còn, lúc mất, một sức hút mãnh liệt xô dạt, cuốn phăng không có cách gì giữ được.
Trần Trung thận trọng xoa bàn tay và gục đầu vào giữa hai đầu gối của nàng, mùi hương từ cơ thể nàng tỏa ra thanh cao khắc hẳn với mùi của bao nhiêu người phụ nữ khác mà hắn đã đi qua. Chẳng biết có phải cái gì vút quá tầm của ước mơ thì đều trở thành vật sáng lóng lánh ánh hào quang của mơ và tưởng, tuy rằng nó vẫn là một vật thể vật chất có cùng một đặc tính về màu sắc, mùi vị, của một vật vốn nó đều có cùng một chất liệu ? Trần Trung vẫn kiên trì quỳ gối dưới chân Lý, chiếc mũi cà chua của hắn động đậy qua lại giữa hai đầu gối của nàng. Chiếc mũi thường ngày trong các cuộc họp, khi phát biểu trước đông người cánh mũi của hắn thường phồng ra, người ta bảo mũi hắn là mũi lân, mũi của tốt tướng long – lân – quy phụng; bây giờ chiếc mũi ấy nằm ở vị trí rất thích hợp, nó càng phồng lên hít lấy mùi vị mà trong đời của hắn chưa bao giờ được ngửi thấy.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Đường con số ba – Phần 3

Tuy vậy, với cặp mắt khôn ngoan của một con cáo, hắn vẫn làm ra vẻ một bộ mặt của con nai nhân từ, dễ thương pha với bộ tịch đạo mạo của chú gấu, hắn vội vàng tảng lờ đưa mắt đi nơi khác khi nàng đứng lên đi về phía hắn, nhưng với nàng, hắn chẳng bỏ qua bất kỳ một cử chỉ nào. Nàng xinh đẹp, trong trắng, ngây thơ, mái tóc vừa chớm qua vai cắt tỉa công phu, đôi má bầu bĩnh màu hồng nhạt, cặp mắt long lanh đầy sức sống, nàng là một búp hoa chớm nở lộng lẫy. Hắn vừa ngây ngất trước vẻ đẹp trẻ trung của nàng, trong khi hắn cố tình làm vừa lòng nàng thì cũng là lúc hắn bộc lộ sự già nua, xảo quyệt của một gã ngoài năm mươi tuổi, với một nghĩa trang ký ức gần ba chục nấm mồ của các cô gái đã qua tay hắn và hắn đã vung tay cho những mối tình nồng nhiệt, bất chính, nhưng đầy lãng mạn ấy văng ra khỏi cuộc đời của hắn. Mắt hắn chợt long lanh, thèm muốn khi nàng cuối xuống rót nước vào ly, mái tóc nàng như dòng suối xanh chảy tràn qua vai thòng xuống ngang ngực đung đưa. Chiếc áo mềm cổ rộng chảy xuống, bên trong hiện ra rõ mồn một hai tòa lâu đài lộng lãy, tinh khiết. Đôi mắt hắn dán chặt vào đó, đôi môi mỏng mím chặt, chiếc lưỡi lướt qua khe môi và hệ thống thần kinh vốn lão luyện tỉnh táo trước mọi tình huống làm cho hắn chưa bao giờ sai lầm. Lần này, nó bị tê liệt, cặp mắt xăm soi dính chặt vào hai điểm trên cơ thể của Lý, làm cho hắn không còn biết giữ mình cho đến khi Lý phát hiện ra đôi mắt sáng rỡ của hắn đang nhìn vào đâu, nàng vội vàng kéo cổ áo ra phía sau và trên má của nàng chợt ửng hồng:
Mời anh uống nước
Trần Trung giật mình chợt tỉnh, hắn vội vã đưa tay vồ lấy ly nước trong vô cảm, bàn tay hắn không chính xác, làm cho chiếc cốc bật ngang, nước chảy qua mặt bàn xuống chiếc quần của Lý. Hắn bối rối:
Xin lỗi, anh xin lỗi
Ngay lập tức, hắn đứng dậy trong vô thức, thọc tay vào túi quần lấy ra chiếc khăn, quỳ xuống dưới gối của Lý lau chỗ nước đổ vào quần của nàng. Động tác của hắn bối rối, làm cho Lý vừa cảm động vừa ngỡ ngàng, nàng vội vã đưa hai tay đỡ lấy theo phản xạ tự nhiên; vô tình hai tay của Lý chạm vào hai tay của Trần Trung hắn cầm lấy tay nàng. Lần đầu tiên trong đời, đôi bàn tay mềm, nhỏ nhắn của Lý nằm gọn trong đôi bàn tay của người đàn ông. Tự nhiên, toàn bộ căn phòng như tối sầm, từ đôi bàn tay cham giao như có một luồng điện rạo rực chạy khắp người nàng… nóng bừng, đầu óc nàng lâng lâng, rồi khắp người nàng tê dại, sung sướng.
Lê Thành Chơn-Tuần Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999